Tôi quan sát thấy đã có nhiều anh em khởi động nhẹ, chuẩn bị tự tập

Anh Ngọc nói: “Gặp nhiều chứ. Tôi đoán đang “lo” cho đội. Đây là sân tập vượt vật cản tiêu chuẩn của Quân đoàn 1. Nhìn về thực lực của “ba sư, bốn lữ” lại thêm cả Trường Quân sự Quân đoàn 1 đều rất mạnh, đặc biệt là các môn thể thao quân sự. Nhưng vẫn phải rất cẩn thận để tránh tai nạn bất ngờ”. Anh mê thể thao, đặc biệt là những môn thể thao quân sự.
Anh này mới nhập ngũ hồi tháng 9 năm ngoái, thể lực rất khá và có kỹ thuật khéo. Các vận cổ vũ khác trong đội đều diễn đạt sự đồng ý với những điều Đạt nói.
Được biết, từ lúc tập kết đội đến giờ đã được hơn ba tháng, anh em học hành, ăn ngủ bên nhau, rất đoàn kết, tình cảm, luôn động viên hỗ trợ kịp thời cho nhau trong những lúc công tác, luyện tập khó nhọc gian khổ.
Chúc mừng cho thành công của một tập thể gắn bó, đó chính là động lực để người đội viên vươn lên giành những đỉnh cao quyết thắng.
Anh Ngọc cười tươi, nói quyết đoán: “Cứ viết về đội đi, ý thức quyết thắng của anh em rất đáng nói. Anh này gốc là học viên Trường Sĩ quan Đặc công, thông thuộc “bát ban võ nghệ”.
Tôi hỏi vui: “Trong quá trình “truyền dạy kinh nghiệm” anh Ngọc đã bao giờ gặp những “đệ tử” thủ cựu chưa? Vì tôi nghĩ các vận khích lệ đều rất cá tính”. Sau lễ khai mạc hội thao, chúng tôi lên chơi ở Tiểu đoàn thông báo 140. Tôi rất thúc trước “bài giảng” ngắn gọn nhưng súc tích của anh Ngọc.
Có anh chủ quan thích bỏ động tác, có anh ỷ sức muốn làm theo ý mình. Tôi cùng anh Ngọc đi giữa những dải tập vượt vật cản đã được đổ bê tông kiên cố. Bài và ảnh: ĐÔNG HÀ-ĐÌNH HÙNG.
Trong nhiều năm anh đã tự tổng kết rút kinh nghiệm để đưa ra những bài tập luyện trong thi đấu thành tích cao. Ở những trường hợp như thế chúng tôi thường cùng nhau trao đổi, phân tách từng động tác, từng chi tiết trên ý thức cởi mở.
Lính Thông tin “nghe có vẻ” không được xếp vào đội “hạt giống”. Thiếu tá Nguyễn Đình Ngọc, Phó tiểu đoàn trưởng, ngồi trầm tĩnh trên chiếc đôn trước nhà truyền thống. Đạt kể, hồi huấn luyện đội viên mới cũng đã được tập vượt vật cản K91 rồi, anh rất thích. Anh nắn sửa cho đồng đội từng kỹ thuật nhỏ nhất như giữ khẩu súng thế nào, thế tay đặt lên rào ra sao, đến đâu thì bật nhảy… Phương pháp tập dượt của anh là phải làm tốt các động tác căn bản rồi mới nâng cao dần về kỹ thuật, không chủ quan, không bỏ động tác căn bản dù là nhỏ nhất.
Vượt vật cản K91 trong Hội thao thể thao quốc phòng Quân đoàn 1. Có tiếng “Rõ… ạ” rất lém lỉnh của một anh lính trẻ. Chính vì thế mà đến trước giờ thi đấu, mọi thành viên đều rất tự tín. Cũng phải nói thêm rằng, anh em trong đội rất kết đoàn, hiểu từng cá tính của nhau nên khi trao đổi dễ thống nhất”. Ra trường, về nhận công tác tại đơn vị nhưng anh vẫn duy trì tập tành luôn. Lại hỏi: “Vậy vào đội tuyển, Đạt đã học được thêm những gì?”.
Đó là Binh nhất Lê Hữu Đạt. Tôi động viên anh Ngọc: “Anh yên tâm, chúng tôi chỉ tuyên truyền về phong trào đoàn luyện thể lực của đơn vị thôi”.
Nhưng cũng nhờ cái tính tần mần bài bản của con nhà võ ấy nên khi được “truyền dạy” môn vượt vật cản, Quyền học rất chăm chỉ theo đúng “giáo trình” của “thầy Ngọc”. Hồi còn là sinh viên, anh đã từng có mặt trong đội tuyển của trường đi thi đấu. Đơn cử như cảnh huống vượt rào 1,1m, rất đơn giản về kỹ thuật, song để đẩy cao thành tích thì phải có kỹ năng phối hợp tuỳ thuộc ăn nhịp.
Trong đó, môn vượt vật cản lại rất được lính ưa chuộng, hăng say tập tành, tuấn kiệt hẳn có nhiều… Trong khi đó, đội vượt vật cản của Bộ tham vấn lấy nòng cột của Tiểu đoàn thông báo 140. Phạm Văn Quyền kể: “Vượt vật cản không phải là thế mạnh của trường tôi học nhưng được sự chỉ bảo tận tình của đội trưởng Nguyễn Đình Ngọc, tôi đã hoàn thiện nhiều kỹ năng nâng cao thành tích”.
QĐND - Về dự Hội thao thể thao quốc phòng Quân đoàn 1 lần này, chúng tôi “có duyên” gặp đội thi vượt vật cản của Bộ tư vấn do Thiếu tá Nguyễn Đình Ngọc đảm đang.
Tôi hỏi: “Yếu lĩnh của vượt vật cản là gì?”, Đạt đáp ngắn gọn và phân minh: “Nhanh, khéo léo# và anh dũng”. Người lớn biết trợ giúp người bé, không bao giờ xem những chuyện lặt vặt thường xảy đến trong công tác. Trong đội vượt vật cản còn có một vận động viên rất khá, đó là Thiếu úy Phạm Văn Quyền.
Lúc về đơn vị, Đạt vẫn thường tự tập, có nhẽ nên chi mà Đạt được gọi vào đội tuyển. Đạt cười, đưa mắt nhìn anh Ngọc đầy tin tưởng. Sáng đó, trời thẫm lắm do ảnh hưởng hoàn lưu của cơn bão số 7, mây đen đã phục binh muôn dặm trên dải Trường Sơn xa xa, gió hiu hiu thổi. Anh Ngọc đến gần nhắc nhỏm anh em tập nhẹ, giữ sức, nghỉ sâu.
Chúc hạ tập thể các anh. Nói có duyên bởi cái sự gặp gỡ cũng ngẫu nhiên đó chừng như đã góp phần vào thắng lợi của đội, ấy là chúng tôi cứ tự hào “lây” vậy.
Không có điều kiện dự tất tật các cuộc thi ở Hội thao thể thao quốc phòng Quân đoàn 1 nên chúng tôi rất vui mừng khi nghe anh Ngọc gọi điện báo Đội vượt vật cản của Bộ Tham mưu vừa giành giải nhất. Thiếu tá Nguyễn Đình Ngọc từng là học viên của Trường Sĩ quan thông báo, đóng tại Nha Trang. Anh nói: “Chiều thi rồi, không nên tập quá sức, anh em đi xem lính thi đấu cho thoải mái đầu óc”. Thật ra cũng chẳng biết nhau từ trước, nhưng thấy khuôn viên đơn vị khang trang, sạch, đẹp nên chúng tôi cứ tiện chân ghé vào, vậy thôi.
#: “Dạ, vẫn là nhanh, khéo léo#, gan góc ạ… và anh Ngọc đã truyền lại cho em những kinh nghiệm để làm được điều đó”. Chúng tôi tự tín thi đấu.