Đó chính là cách để giúp mọi người, nhất là những người trẻ có thể hòa nhập tốt hơn với cuộc sống, với cộng đồng. Thế nhưng, chỉ một lời chào, tôi bỗng cảm thấy rét mướt, gần gụi, dễ chịu khi ở nơi đây. Có một điều xăm, có vẻ như người già và trẻ thơ đang là hai lứa tuổi "chăm" chào hỏi nhất. Có thể cả đời chẳng cho nhau được cái gì đâu, nhưng gặp nhau chào hỏi vồn vã là thế nào cũng được quý mến. Không ít người học rộng, biết nhiều, thế mà vẫn bị coi là "thiếu văn hóa ", chỉ đơn giản là vì "gặp ai cũng giương mắt ếch lên nhìn".
Đến nỗi mà người đứng đầu một cơ quan nọ đã phải khởi động lối ứng xử chào hỏi trong đơn vị mình với khẩu hiệu: "Lời chào cao hơn mâm cỗ". Nhớ lại, chỉ mấy ngày trước thôi, tại một làng ven đô khá trù phú ở Hà Nội, tôi thấy cảnh các sinh viên, thanh niên gặp người lớn tuổi mà cứ lừ lừ đi qua, miệng như ngậm tăm.
Hóa ra là một bà cụ lưng còng gần sát đất mà tôi chưa hề quen biết. "Con chào cụ ạ! Cụ có khỏe không ạ?" - Tôi chào và hơi sượng sùng, thầm nghĩ: "Chưa kịp chào cụ thì cụ đã chào mình rồi. Câu chào, nụ cười khi gặp gỡ đó chính là dấu ấn của sự giáo dục, biết quý trọng người đối diện.
Chỉ vì câu chào mà người ta gần gũi nhau hơn, thiếu câu chào sẽ cách biệt nhau hơn. QĐND - "Chào chú!". Cùng với đó, gia đình và nhà trường cũng cần phải giáo dục, uốn, nhắc nhở đối với học trò, sinh viên, thanh niên để khi đi thì "hỏi", khi về thì "chào", khi ăn uống thì biết mời người khác.
Để chào hỏi trở nên một phản xạ thì mỗi người phải có tinh thần, phải tự rèn luyện. QUỲNH DƯƠNG. Chào hỏi chính là một kỹ năng giao dịch. Bạn tôi bảo rằng, ở quê, người ta trọng câu chào lắm. Phải chăng cuộc sống công nghiệp bận rộn, giàu có đã lấy mất câu chào và nụ cười vồn vã trên môi của con người ta rồi? tuồng như, nhiều người sượng khi phải mở miệng chào ai.
Làng của bạn còn nghèo, còn thiếu rất nhiều tiêu chí của nông thôn mới. " Bà lão ấy là hàng xóm nhà bạn tôi tại một làng quê ở Nghệ An. Cái thiếu ở đây chính là thiếu văn hóa ứng xử. Tôi đang nghĩ bâng quơ, bỗng giật thột khi nghe tiếng ai đó chào mình. Không chỉ thế, ở khu tập thể, rồi ở cơ quan, công sở ngay giữa Thủ đô thanh tao, cái cảnh người ta cúi gằm mặt đi ngang qua nhau ngày một trở thành phổ biến.
"Chẳng biết là sang giàu ở đâu, về quê mà không chào hỏi ai thì sẽ bị ác cảm ngay", bạn tôi nói. Làng ấy có thể nghèo về vật chất, nhưng tôi tin không nghèo nàn về văn hóa ứng xử.