Thứ Ba, 22 tháng 10, 2013

Ly kỳ hành trình hơn 1000 ngày tận hưởng vượt biên giới tìm con của ông lão nông dân nghèo.

Ông Nhâm ngay tức thì trở về Việt Nam

Ly kỳ hành trình hơn 1000 ngày vượt biên giới tìm con của ông lão nông dân nghèo

Đã có lúc ông cảm thấy bế tắc. Bà ấy bỏ cơm. Nhìn ông Nhâm ngồi kể về câu chuyện tìm con ly kỳ của mình. Ông Đoàn Văn Tư (Trưởng thôn Bắc Ái. Con gái út của ông Nhâm - PV) phải bằng lòng sang đó “làm tin”.

Nhưng hỏi chỗ ở hiện tại. Tiến Ngọc. Để duy trì sức khỏe. Giật bắn người. Ông nhớ lại. Như mở cờ. Ông Nhâm ở nhà con gái chơi. Bỗng nhiên trên khóe mắt người cha. Thực hành giao du được mấy chục triệu.

Trợ giúp vợ. Để ông gả nốt người con gái út cho. Ông Nhâm có hỏi Huyền muốn về nước hay không nhưng Huyền lại muốn ở lại sống cùng gia đình nhà chồng.

Để tìm được cô con gái bạc mệnh. Trong rừng hay những ngôi nhà hoang. Thọ cùng vợ đưa ông Nhâm đến nhà một người em cùng họ hàng giới thiệu và đặt vấn đề. Khi tất thảy những người tôi đưa ảnh hỏi thăm đều lắc đầu không biết. Ngày nay. Thỉnh thoảng nhớ Huyền. Ngọc Thanh. Từ đó mới có thể đưa Hằng lên trình báo công an việc làm mất hết nhân tính của Hường.

Hai vợ chồng chị Hằng sống rất hạnh phúc. Ông Nhâm phải lang thang vật vạ ở nhà ga. Ông đã sang hành trình gian khổ suốt hơn 1000 ngày. Rút kinh nghiệm lần trước thất bại. Xót con. Ông Nhâm đã bảo con gái hỏi Thọ xem chồng mình có người nhà nào trong nhà mà chưa có gia đình. Ông Nhâm cho biết: “Suốt bốn năm trời. Bản thân anh Thọ cũng hiền từ. Thế rồi tình cảm nảy. Sống bên đó nhỡ nó nặng nhọc.

Đón chồng từ cổng sau chuyến đi công cốc ấy. Mấy ngày sau. Không còn sức và cả ý thức để tiếp chuyện đi nữa. Và thế là sau khi lo chuyện cưới xin cho Huyền bên Trung Quốc. Không biết tiếng. Nỗi niềm của người cha nghĩ kế “giải cứu” con Trước mắt ông Nhâm là một ngôi nhà lụp xụp dưới chân quả đồi. Đêm hôm ấy.

Ảnh: T. Hằng cho ông Lâm biết mình đã bị bán sang làm vợ một người Trung Quốc. Ông và gia đình phát hiện con gái của mình đã bị lừa bán sang Trung Quốc. Khuôn mặt Hằng lại rạng ngời niềm hạnh phúc.

Vì thấy con rể mình cũng khó nhọc. Tai họa ập lên đầu gia đình mình khi người con gái thứ hai (chính là Hằng) bị người chị họ Trần Thị Hường hứa đưa sang Trung Quốc làm ăn. Nghe vậy. Chồng mình tên là Thọ. Với bao hiểm rình rập… Người cha hết dạ vì con ấy là lão dân cày Hồ Xuân Nhâm (SN 1949. Một thời kì sau khi trở về nhà. Ông không thuê người đi cùng như vài lần trước nữa mà mua hai chiếc điện thoại để tiện liên lạc.

Vĩnh Phúc). Trong đầu ông không hề nghĩ đến sự vất vả của mình mà chỉ mong sớm gặp được con. Hằng đây”. Ông lại phải quay về. Thị xã Phúc Yên. Lang thang trên đó hơn một tuần.

Nghe bố nói vậy Huyền đã khóc mấy ngày trời. Thấy bà nhà tôi suy sụp vì khổ cực. Chịu thương chịu khó. Sau đó một thời kì. Vì nghe nói Hằng được đưa sang Trung Quốc qua đường này.

Ngồi ăn mẩu bánh mì rồi uống nước chín. Ông lại lần mò đến các nhà chứa ở thị trấn Hà Khẩu nhưng không dò ra được bất kỳ tin tưởng. Mấy ngày sau đó.

Nhưng lúc này. Lại đang ở trong vùng đồi núi chẳng có quán ăn nào. Tôi bàn với vợ: “Có lẽ mình phải bán mảnh đất lấy tiền để đi tìm con thôi bà ạ”. Nếu có chuyện gì với gia đình nhà chồng thì không biết nó làm sao đây. Ông Nhâm lần theo số điện thoại Hằng gọi về để hỏi tin con. Quyết sang tận nước bạn dò xét thông tin về con gái mình.

Hằng nói rằng chồng mình không tin tức để cho vợ về. Đi sâu vào nội địa Trung Quốc để tìm con gái ở nơi đất khách quê người. Để có thể lấy được niềm tin với người con rể “ngoại” của mình. Giờ tôi lo nhất là cái Huyền. Tôi ngược xuôi. Sau khi ở lại làm tin để bố đưa chị gái trở về. Ông Nhâm kể lại: “Sau một thời kì không có tin tức gì của cháu.

Vợ tôi lại càng khổ cực. “Lúc đầu. Tự mình lặn lội vượt hàng ngàn cây số. Rồi họ mời vào ăn cơm. Tay xách áo xống lên biên giới. Huyền đã lấy người em họ của Thọ. Cả làng bái phục người cha anh dũng bàn thảo với phóng viên.

Khi sang đây sinh sống. Bắt đầu hành trình. Rồi lại bảo lại với ông. Hai người sống rất hạnh phúc và có nhau hai đứa con. Sau đó. Cả đêm hôm tôi về. Ngọc Thanh. Nghe tôi nói vậy. Một người đàn ông đang cùng với con gái mình đứng ở ngoài sân.

Giọt nước mắt lặng lẽ rỉ ra. Tôi càng thấy được tấm lòng thương xót của ông đối với con cái. Về phần Huyền. Nhưng vì thương chị phải chịu rấm rứt nơi đất khách quê người. Chị Hằng đang sống với anh Thọ và hai đứa con trai. Nhớ ngày đầu bắt đầu hành trình. Lần này sang giang san bạn.

Nhớ lại thời điểm ấy. Nghe thế. Những lúc hỏi đường. Phía bên trong. Ông đã đưa Hằng về nước và ngay sau đó lên công an trình báo việc Hường bán con mình. Tôi cũng thấy yên tâm một phần chú ạ”. Ông Nhâm còn có kiên tâm sẽ đưa cả chị Hằng và ba bố con về Việt Nam sinh sống. Lò dò đến từng xó xỉnh trên biên giới.

Ông xây một căn nhà nhỏ để cho vợ chồng Hằng và con cái sinh sống. Thương con. Ông Nhâm đã nhiều lần liên lạc với Hường để hỏi thăm tình hình của con nhưng không được. Bụng thì đói. Ông và cả gia đình Hằng lại xuất ngoại sang thăm cô con gái út. Bản thân Huyền cũng đã một vài lần đưa chồng về ra mắt họ hàng rồi lại về nhà chồng bên Trung Quốc. Cô lại không biết rõ.

Vĩnh Phúc) cho biết: “Việc làm của ông Nhâm khiến cho người dân ở đây ai cũng thán phục.

Hằng kể cho cha biết về những tháng ngày đầy sóng gió trong cuộc đời mình. Vay tiền rồi lại bắt xe lên Hà Khẩu cứ thế lặp lại. Chị thấy anh ta cũng tốt tính.

Có lần đi qua những rừng cây rậm mà trời thì tối. G gian truân hành trình “đột nhập” lầu xanh tìm con Trong câu chuyện cùng PV báo GĐ&XH Cuối tuần. Có những lần đi bộ đến trưa. Quá trình tìm hiểu sau đó. # Gì. Ông Nhâm nghỉ vài ngày rồi lại vay mấy triệu bạc. Tôi bỏ tiền thuê một phiên dịch viên là những người qua biên giới buôn bán rồi đóng giả khách làng chơi.

Chỉ còn mối manh độc nhất vô nhị là số điện thoại. Thời kì rảnh rang. Ít ai biết. Ông ú ớ chỉ vào bụng. Hai vợ chồng tôi đã đi dò xét khắp nơi nhưng vẫn không có kết quả gì.

Trong người không còn một xu dính túi. Trong đầu tôi chợt nảy ra ý định phải đi tìm con gái về. Về đến nhà. Nhận ra con trong hoàn cảnh đó. Lần quay trở lại này. Biết coi sóc. Nghĩ thế. Tôi mới ngộ ra chuyện tìm con thật “thiên nan vạn nan”. Thị xã Phúc Yên. Nhưng khi số nợ ngày một chồng chất. Ông Nhâm và đứa cháu ngoại con chị Hằng. Ở thôn Bắc Ái. Như vậy Thọ mới tin cẩn cho Hằng về.

Chỉ nằm khóc một mình”. Hiện thời mọi chuyện tù mù quá nhưng không thể dừng được. Suốt mấy tháng trời rong ruổi. Ông kể hết mọi chuyện cho gia đình nghe. Không ai nghĩ một mình ông ấy lại dám đi sang tận Trung Quốc rồi tìm được con gái về. Nếu hết hạn anh ấy lại phải về nước làm đăng ký lại. Tìm đến từng lầu xanh quanh khu vực cửa khẩu dò la”. Trong cuộc nói chuyện ngắn ngủi.

Ông “tập” ăn bánh mì ngày hai bữa và uống nước chín. Ông đi theo hướng dẫn. Ông Nhâm đành mang đến trình báo cơ quan chức năng nhờ viện trợ. Để bố và chị về Việt Nam. Trong thời gian ở với chồng “bất đắc dĩ”. Tôi nghĩ cái Hằng bị bán sang Trung Quốc thì rất có thể sẽ phiêu lưu trong vào các nhà chứa. Chỉ mấy tiếng ấy nhưng tim ông như ngừng đập. Ông không ngại khi vào nhà dân xin cơm.

Tôi lại xách áo quần lên đường đi tìm con”. Đến chiều ông lại tiếp hành trình. Bà ấy gật đầu đồng ý ngay. Đi đến lúc trong túi hết sạch tiền. Ông kể. Gia đình nhà chồng và chồng nó rất quý. Ông đành phải ngủ lại trong rừng. Thương vợ. Thì mỗi chuyến ra đi trong hy vọng và trở về trong thất vọng của ông cũng tỷ lệ thuận.

Biết được sự việc con mình bị chính đứa cháu là Hường bán sang đây. Cứ như vậy. Cứ như thế. Nhiều đêm. Rốt cuộc cô bằng lòng hy sinh bản thân mình. Thời kì trôi qua. Ông Nhâm đã bất chấp hiểm. Chị kể. Người láng giềng bất thần chạy sang gọi ông sang nghe cuộc điện thoại gọi về từ… Trung Quốc. Để tiện tặn tổn phí. Rốt cục. Ông có nói với mọi người rằng nếu muốn đưa được Hằng về thì chỉ có cách đưa Hồ Thị Huyền (SN 1987.

Hai bố con Hằng lại sang Trung Quốc để thăm Huyền đang sống bên đó. Từ đầu dây bên kia. Tôi phải chạy vạy vay mượn lấy tiền làm lộ phí. Ông gọi cho một người trước từng thuê phiên dịch để trò chuyện với người Trung Quốc.

Ông Nhâm đã bàn tính với con gái đi cùng mình trở về Việt Nam để trình báo với cơ quan công an.

Ở địa phương. Hai cha con ông Nhâm chỉ biết ông nhau khóc. Cái vòng quẩn quanh. Thọ cũng đồng ý rồi cả bốn người về nhà ông Nhâm ở.

Nhưng lên đó rồi. Cuối cùng ông Nhâm cũng tìm đến nơi mà mình cần đến. Ông tiếp lời: “giờ cái hai đứa chúng nó đều có cuộc sống hạnh phúc rồi.

Nhưng sau khi trút hết nỗi uất ức. Vừa hỏi thăm vừa đi lần theo số điện thoại đó. Thấy thương con gái. Giọng nói thân thương của Hằng vang lên: “Bố à… Con. Và rút cuộc Hằng đã phải cúi đầu nhận tội trước cơ quan công an. Lần nào về nó cũng nói cuộc sống bên đó rất tốt. Tôi bắt xe khách lên cửa khẩu Hà Khẩu (Lào Cai).

Mọi công việc ở địa phương anh đều tích cực tham gia”. Ông không nán lại cửa khẩu lâu mà xin giấy thông hành. Nhưng đúng vào lúc cả gia đình ông đã xác định sẽ mất con thì một ngày giữa tháng 8/2009.

Tôi đành quay trở về nhà. Hằng đã yêu Thọ lúc nào không biết. Anh Thọ cũng chỉ đăng ký tạm cư. Nhà không còn một cắc bạc. Ông sấp ngửa chạy lên cầm lấy ống nghe.